184 người đọc, 0 người trả lời bài viết

ếch xào sả ớt

Thảo luận trong 'Ẩm Thực' bắt đầu bởi amthucicg, 12/12/19.

  1. amthucicg New Member

    Tham gia ngày:
    30/8/19
    Bài viết:
    7
    Đã được thích:
    0
    Tình cảm và nguyện vọng của người làm ra gửi vào mỗi món ăn tạo nên giá trị và bản sắc riêng, đặc sắc, thuần túy và thấm đẫm tinh hoa.
    ẩm thực Việt Nam chú trọng ăn ngon, đôi khi không đặt mục tiêu hàng đầu là ăn bổ.
    Trong các món ăn "quân tử vị",
    Phở là quà đáng quý trên đời.
    Một vài xu, nào đắt đỏ mấy mươi,
    Mà đủ vị: ngọt, bùi, thơm, béo, bổ.
    Náy bánh cuốn, này thịt bò, này nước dùng sao nhánh mỡ,
    Ngọn rau thơm, hành củ thái trên.
    Nước mắm, hồ tiêu, cùng dấm, ớt điểm thêm,
    Khói nghi ngút đưa lên thơm ngát mủi.
    Như xúc động tới ruột gan bàn phổi,
    Như giục khơi cái đói của con tì.
    Dẫu sơn hào, hải vị khôn bì,
    Xới một bát nhiều khi chưa thích miệng.
    Kẻ phú quý cho chí người bần tiện,
    Hỏi ai là đã nếm không ưa,
    Thầy thông, thấy phán đi sớm về trưa,
    Điểm tâm phở, ngon ơ và chắc dạ.
    Cánh thuyền thợ làm ăn vất vả,
    Phở xơi no cũng đỡ nhọc nhằn.
    Khách làng thơ đêm thức viết văn,
    Được bát phở cũng đỡ băn khoăn óc bí…
    Bọn đào kép, con nhà ca kỹ,
    Lấy phở làm đầu vị giải lao.
    Chúng chị em sớm mận tối đào,
    Nhờ có phở cũng đỡ hao nhan sắc.
    Phở là đại bổ, tốt bằng mười thang thuốc bắc,
    Quế, phụ sâm, nhung chưa chắc đã hơn gì.
    Phở bổ âm, dương, phế, thận, can, tì,
    Bổ cả ngũ tạng, tứ chi, bát mạch.
    Anh em lao động đồng tiền không rúc rích,
    Coi phở là môn thuốc ích vô song.
    Các bậc vương tôn thường chả phượng, nem công,
    Chưa chén phở, vẫn còn chưa đủ món.
    Chớ chê phở là đồ ăn hèn mọn,
    Dẫu sao thành Ba-Lê còn phải đón phở sang.
    Cùng các cao lương vạn quốc phô trương,
    Ngon lại rẻ, thường hay quán giải.
    Sống trên đời, phở không ăn cũng dại,
    Lúc buông tay ắt phải cúng kem.
    Ai ơi, nếm thử kẻo thèm.
    Những thực phẩm mang màu sắc tôn giáo có những ảnh hưởng rất lớn tới ẩm thực.
    Những thực phẩm mang màu sắc tôn giáo cũng có những ảnh hưởng rất lớn tới ẩm thực. Mở rộng ra thì ẩm thực có nghĩa là một nền văn hóa ăn uống của một dân tộc, đã trở thành một tập tục, thói quen. ẩm thực không chỉ nói về "văn hóa vật chất" mà còn nói về cả mặt "văn hóa tinh thần".
    Khi có cơ hội sống trong lòng một nền văn hoá khác, định nghĩa “giữ con người Việt” đôi khi lại là trao đi những tinh tuý trong ẩm thực của chúng ta và giúp cho bếp của một ngôi nhà Việt nơi nào đó cũng sẽ luôn ấm như nhà mình.
    Bản sắc dân tộc là một phạm trù động, chứ không tĩnh, nó luôn được bổ sung và làm mới trên cơ sở đặc điểm và đặc tính của cộng đồng dân tộc. Văn hóa ẩm thực cũng như mọi thành tố văn hóa khác của Việt Nam phải trải qua nhiều giai đoạn biến đổi, nhưng rồi mọi sự giao lưu và tiếp thu qua biến đổi, rốt cuộc được bản địa hóa, mang đậm dấu ấn trí tuệ và tâm hồn dân tộc. Đất nước Việt Nam nằm ở vị trí “ngã tư đường của các nền văn minh” nên từ lâu lịch sử Việt Nam chịu ảnh hưởng bởi hai trào lưu giao thoa lớn: giữa Đại Việt - Việt Nam với Trung Hoa trước công nguyên cho đến tận ngày nay, và sự giao lưu văn hóa Việt Nam với phương Tây từ TK XVII-XVIII, nhất là với Pháp và qua Pháp với châu Âu từ cuối TK XIX trở đi. Trừ những món ăn thức uống dân gian thuần Việt đã trở thành bề dày của truyền thống, còn hầu như không thứ ẩm thực nào mang tính hiện đại của Việt Nam mà không ít nhiều chịu ảnh hưởng bởi một quá trình giao lưu liên tục với bên ngoài. Sự tinh tế thẩm mỹ và kinh nghiệm khéo léo từ đôi bàn tay, con người Việt Nam đã xây dựng một nền văn hóa ẩm thực cho riêng mình.
    Đã đến lúc văn hóa ẩm thực Việt Nam phải có vị trí tương xứng trong môn Việt Nam học, vì nó đã trải qua chiêm nghiệm, thử thách và sự sàng lọc của quá trình dài lâu, song song với lịch sử, đất nước và con người Việt Nam, được thế giới ngưỡng mộ. Dù chưa thể đề cập theo diện rộng về ẩm thực, một đất nước đa dân tộc, đa văn hóa, đa tôn giáo, mà chỉ với ẩm thực của một dân tộc chủ thể là người Việt, chúng ta cũng đã thấy bao nhiêu vấn đề mới mẻ và lý thú, tăng thêm sự phong phú cho mọi cái nhìn toàn diện mà trước đây GS Trần Quốc Vượng luôn quan tâm và gợi mở cho tôi trong hướng nghiên cứu, đó là tìm về bản sắc văn hóa Việt Nam qua ẩm thực.
     

Chia sẻ trang này